Quảng Cáo

Cpm Affiliation : the cpm advertising network

21 năm nhìn lại cuộc đời

Category: Written by Nam Phạm Ngọc Quang / 00:22


Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng
Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không

Lại một mùa xuân nữa sắp tới rồi, bao năm xa quê lên thành phố học hành, nhớ mẹ già mòn mỏi chờ con. Nhà nghèo nên tương lai chẳng ra chi, tìm trong men say quên hết ưu phiền, tuổi chập chừng gần nửa đời trai, mà vẫn mang phận kiếp nghèo, không bạc tiền, không có tương lai. Thời gian ơi mong sao tương lai tôi ngời sáng, mang cái no lo cho cái nghèo, giúp gia đình bớt gian truân.

Nhìn lại cuộc đời, mình đã có được cái gì nào? Nhìn lại cuộc đời, ước mơ một ngày vươn tới muôn vì sao.

Đôi khi tôi thấy cuộc thấy cuộc đời thật đẹp, tôi tìm được niềm vui trong công việc tôi làm, tôi làm việc không mệt mỏi. Niềm đam mê thôi thúc tôi làm việc. Cũng nhờ thế tôi đã đạt được không ít thành quả khiến cho những nguời xung quanh rất thán phục.

Nhưng rồi một ngày, tôi cảm thấy quá căng thẳng, bởi hầu như công việc cứ liên tục tiếp diễn,không có điểm dừng. Bất kì vấn đề nào tôi cũng muốn quan tâm đến bằng tất cả nhiệt huyết, song có những điều xảy ra không theo ý muốn của tôi.

Tôi không thể lí giải được điều gì đang xảy đến với mình. Nhiều đêm không ngủ, mọi nghĩ suy trăn trở trong tôi chỉ xoay quanh câu hỏi : ”Tại sao?”. Tại sao có những sự việc tôi chắc chắn nó sẽ diễn biến như thế, nhưng cuối cùng không thể làm tôi hài lòng?. Sự tự tin trong tôi không mất đi, nhưng tôi không tìm ra đâu là hướng đi đúng.

Những khi ngồi lại một mình ,trong tôi lại xuất hiện những suy nghĩ mâu thuẫn. Tôi chợt thấy mình là một người xa lạ - một người mà chính tôi cũng không thích - nhưng cái tôi của tôi đã ngăn cản không cho tôi nhìn rõ và thừa nhận điều đó. Những mâu thuẫn nội tại cùng với các sự cố không thể khắc phục được trong cuộc sống đã khiến tôi trở nên trầm lặng hẳn. Tuy nhiên, trong thâm tâm, tôi biết đó chỉ là một sự “tự vệ” tạm thời, chứ không phải là bản chất thật luôn hướng ngoại, tích cực của mình.
Nhưng dần dần, tôi nhận ra vấn đề đã trở nên nghiêm trọng hơn tôi tưởng: Sự sáng tạo và năng động vốn có trong tôi đã giảm đi rất nhiều. Từ lúc nào không hay, tôi đã mắc phải chứng trầm cảm - hậu quả của những đêm dài không ngủ,trăn trở nghĩ suy. Tôi không biết phải khắc phục, tự điều chỉnh như thế nào hoặc phải bắt đầu lại từ đâu?.

“Mình đang thật sự cần điều gì đây? - Tôi trăn trở - Liệu mình có đòi hỏi quá nhiều không, khi vừa muốn được thành công, lại cũng vừa muốn tìm kiếm sự bình yên và hạnh phúc trong tâm hồn? Không biết có ai đó cùng lúc đạt được cả hai điều này không? Nếu có thì người đó quả thật may mắn vì có được một cuộc sống trọn vẹn như vậy!”.

Ngày hôm qua, với những sai lầm, những tội lỗi, những thiếu sót nhớ nhẩn, sự nhức nhối và những khổ đau. Ngày hôm qua đã ra đi. Mọi tiền bạc trên đời này cũng không thể đem ngày hôm qua quay trở lại. Chúng ta không thể nào hủy bỏ một hành động mà chúng ta đã làm và cũng không thể xóa đi một ngôn từ mà chúng ta đã thốt ra. Ngày hôm qua đã đi xa rồi!

Ngày mai với những rủi ro bất trắc, những gánh nặng cuộc sống bên cạnh những hứa hẹn tràn trề hy vọng. Mặt trời của ngày mai sẽ mọc lên chói lọi hay khuất sau một đám mây, nhưng dù gì nó vẫn sẽ mọc lên. Và ngay trước khi nó mọc lên vào ngày mai, chúng ta vẫn chẳng có mối đe dọa nào ở hiện tại, bởi lẽ nó vẫn chưa được sinh ra kia mà!

Ngày Hôm Nay!. bất cứ ai cũng đều phải đấu tranh để sống dù chỉ một ngày!.

Thật ra chẳng phải những gì trải qua ngày hôm nay khiến người ta phát rồ, mà chính là sự hối tiếc về những gì đã xảy ra ngày hôm qua và nỗi sợ hãi, lo lắng về những gì ngày mai có thể đến.

Cuộc đời cũng giống như 1 chuyến đi trên tàu: Người người lên lên xuống xuống, có khi gặp phải tai nạn. Ở trạm này, ta gặp điều ngạc nhiên, ở trạm kia ta gặp nỗi u buồn.

Khi ta ra đời và lên tàu, ta gặp nhiều người và ngỡ rằng họ sẽ ở với mình suốt cuộc hành trình: Đấy chính là cha mẹ mình.

Đau đớn thay sự thật lại khác hẳn!

Một ngày họ sẽ xuống 1 sân ga dọc đường và để ta lại thiếu vắng tình yêu và lòng trìu mến của họ, và sự hiện diện của họ cạnh mình. Và rồi, cũng có những người khác lên tàu và trở thành rất quan trọng đối với mình.

Có người xem cuộc hành trình như 1 chuyến rong chơi.

Có người cảm thấy u sầu suốt cuộc hành trình.

Có người luôn hiện diện và sẵn sàng giúp đỡ những ai cần đến họ.

Có người khi xuống tàu để lại cho mình nỗi nhớ khôn nguôi.

Có người vừa lên đã xuống và ta chỉ đủ thời gian để thoáng thấy họ thôi.

Ta ngỡ ngàng vì nhiều hành khách mà mình mến thương lại ngồi trên 1 toa xe khác và họ để ta bơ vơ 1 mình trong suốt cả chuyến đi. Dĩ nhiên, không ai có thể ngăn cản ta đi tìm họ khắp nơi trên con tàu.

Buồn thay, đôi khi ta không thể ngồi cạnh họ vì chổ ấy đã có người!

Không sao đâu…cuộc hành trình thì như thế đó: Đầy thách thức, ước mơ, hy vọng, chia tay…mà không bao giờ quay lại. Ta hãy cố thực hiện hành trình 1 cách tốt đẹp nhất.

Hãy thông cảm cho những người cùng đi với mình và hãy tìm những điều tốt lành nhất trong từng người một, bất cứ lúc nào trong chuyến đi, 1 người bạn đồng hành cũng có thể chới với và cần ta thông cảm……….và lúc nào cũng có 1 ai đó thông cảm mình.

Thank for sharing!

About The Author


NamPNQ

Không biết viết gì ở đây :D

Quảng cáo